Dịu dàng bánh bèo xứ Huế

[tab:Bánh bèo xứ Huế]

Là mảnh đất nổi tiếng bởi vẻ đẹp mộng mơ trữ tình, xứ Huế thân thương còn được mọi người biết đến qua nền ẩm thực độc đáo và phong phú, một trong những món ăn nổi tiếng đó chính là bánh bèo Huế – điểm nhấn của ẩm thực trên mảnh đất này.

Vì sao lại gọi là bánh bèo?, là vì chiếc bánh có hình giống cánh bèo?, hay vì chiếc bánh một lý do nào đó?, điều này không ai biết. Không rõ bánh bèo Huế có từ bao giờ, chỉ biết, nếu đến Huế, bạn sẽ nhận thấy sự xuất hiện của loại bánh này ở mọi nơi, từ những bữa cơm dân dã trong mọi gia đình cho đến những bữa tiệc hay những buổi liên hoan. Sự hiện diện của bánh bèo Huế thân quen đến mức người ta coi nó là một phần không thể thiếu của ẩm thực nơi đây.

Đến với xứ Huế mộng mơ, bạn có thể thưởng thức bánh bèo Huế ở khắp mọi nơi, nhưng thú vị nhất vẫn là được ngồi trong những quán nhỏ mang đậm “chất” Huế, ung dung thưởng thức từng miếng bánh và lắng nghe những câu hò mượt mà. Người Huế bảo, ăn bánh bèo nơi đây mà ăn nhanh thì sẽ chẳng bao giờ thấy hết cái ngon, cái ngọt của loại bánh này. Trái lại, ăn bánh bèo Huế là phải ăn chậm, nhai kỹ, lúc đó, bạn mới cảm nhận được hết tinh hoa của món quà quen thuộc đất Huế.

Ngắm nhìn từng cánh bánh bèo, ta cứ nghĩ loại bánh này phải được làm thật công phu, nhưng mấy ai biết rằng, bánh bèo nơi đây làm đơn giản, chỉ là bột gạo lọc kỹ, quấy đều sao cho không bị vón cục, sau đó dùng chút mỡ trộn cùng và đỏ vào những chén nhỏ xinh. Khi đổ phải thật khéo léo và cẩn thận sao cho lát bánh thật mỏng, có hình giống cánh bèo. Công việc tiếp theo chính là đem bánh hấp cách thủy.

Phần nhân bánh được làm bằng tôm tươi lột vỏ giã nhuyễn, rang chấy và phi thơm hành mỡ cho vàng rộm. Thưởng thức bánh bèo đúng cách, là phải ăn trong những chiếc chén nhỏ đó, nếu ai cầu kỳ mà lại đựng bánh trong đĩa sang trọng thì quả thật là đã làm hỏng đi cái “hồn và chất” của bánh bèo xứ Huế.

Miếng bánh bèo ngon nhất chính là nhờ vị tôm chấy và thứ nước chấm đặc biệt. Nước chấm này được pha từ nước mắm, hòa chung với mỡ, đường, tỏi ớt. Vị nước chấm pha xong không được mặn, cũng không được nhạt, nó phải hơi ngọt một chút và dậy lên mùi thơm đủ đánh thức những tâm hồn nhạy cảm.

Thêm một điều nữa khiến bánh bèo Huế trở nên đặc biệt, đó chính là việc người Huế dùng que tre vót mỏng như một mái chèo nhỏ. Cảm giác khi được cầm que tren gắp miếng bánh chấm với nước mắm thơm ngon thật thú vị.  Phải chăng, chính ở những điều tưởng chừng rất đỗi bình dị đó lại làm nên cái hồn của món bánh bèo – niềm tự hào của xứ Huế mộng mơ.

Gia Linh – Dân trí

[tab:Nhứt bánh mệ Lựu]

Tôi là thế hệ thứ hai trong gia đình trở thành khách hàng của mệ Lựu. Mẹ kể: “Mi biết ăn mem là tau đã mua bánh bèo của mệ cho ăn rồi”. Thời đó cực nên quanh đi quẩn lại chỉ có mấy thứ hàng vặt là hợp với người lao động nghèo như đậu hũ, bánh bèo, bánh lọc…

Chẳng biết mệ Lựu bán bánh từ khi nào nhưng hầu như cả vùng Kim Long mỗi chiều đều quen với gánh bánh rong của mệ. Cái dáng khom khom, gương mặt lúc nào cũng như giấu trong chiếc nón lá cũ khiến ai nhìn mệ cũng dễ thương cảm

Ăn bánh của mệ quen miệng nên nhiều khi ăn ở hàng quán khác, mẹ tôi cứ so sánh: “Không bằng một góc bánh mệ Lựu!”. Không phải nói ngoa nhưng nhiều người ở Kim Long đều thừa nhận: “Nhứt bánh mệ Lựu!” Bánh bèo mệ đổ khuôn dày dặn, trăm cái như một. Độ dày lớp bột đều rí, tưởng như người ta lấy cái thanh mà gạt ngang lúc đổ bột. Bỏ vô miệng bánh mềm, dẻo mà thơm. Bởi rứa bọn con nít mới ưa. Còn bánh lọc thì đúng là “thương hiệu mệ Lựu”. Chưa ăn, nhìn vô thau bánh đã chảy nước miếng. Nhân tôm rim giòn vừa phải, miếng thịt mỡ nhỏ béo xua tan cảm giác ngọt ngấy của tôm. Điều đặc biệt là mệ luộc bánh không chín quá nên bánh chỉ thấp thoáng màu đỏ của tôm, màu vàng của mỡ. Chẳng hiểu lý do để bánh chín vừa phải như vậy để làm gì, nhưng bọn bạn bè tôi thuở nhỏ vẫn phán chắc nụi: “Để không ai chộ con tôm to, nhỏ mà đòi đổi bánh, lựa bánh”. Phủ trên thau bánh là màu xanh của hành lá. Loại hành chỉ nhỏ bằng nửa ngón tay út con nít, xắt khúc bằng nhau. Xen điểm là lớp ớt đỏ và tóp mỡ. Chính tóp mỡ là lý do khiến bọn trẻ phân bì nhau khiến đôi khi gánh bánh của mệ như cái chợ của tụi con nít, xôn xao một góc đường xóm.

Bẵng đi một lúc lâu, không còn nghe tiếng rao “Bèo lọc đâ..â…y” của mệ, dân trong xóm tôi có người bảo: “Chắc mệ già rồi, nghe đâu nhiều bệnh lắm, nằm liệt giường”. Vậy là thương hiệu “bánh mệ Lựu” vắng bóng từ đó.

Nhiều lúc đi trên đường nghe tiếng rao, tôi lại mường tượng cảnh mệ rót nước mắm sóng sánh từ chai thủy tinh nút lá chuối tươi ra dĩa, lấy chiếc xăm tre vạt chéo đầu góc quẹt tí tương ớt, rồi bọn con nít hít hà… Rồi mới đây, những người già loan tin: “Bánh mệ Lựu tái xuất! Con gái mệ Lựu kế nghiệp”. Tất nhiên là chất lượng không thay đổi, vì thế, lũ trẻ con bây giờ nhiều đứa tới giờ cầm dĩa ngồi chực nghe tiếng rao là lao ra ơi ới: “Bánh! Bánh”. Con mệ Lựu ngoài 50 tuổi, cột thúng bánh trên xe, đỡ hơn cái thời mẹ phải cuốc bộ. Bánh ngon nên một giờ chiều ra đường, bốn giờ chiều hết veo. Thế nên muốn ăn, phải đón đường lúc sớm mới có. Hỏi chuyện mới biết mệ Lựu chừ làm “cố vấn” cho con. “Bánh có tiếng từ trước nhưng mần răng mà giàu được o ơi! Chỉ đủ tiền đi chợ như mạ tui hồi xưa”, người kế nghiệp mệ phân trần. Khách mua quen từ trước thương cảm: “Giá có chút vốn! Chắc thương hiệu “bánh mệ Lựu” sẽ bay xa ra khỏi xứ nhà vườn, không chừng ra cả tỉnh, cả nước”! Nhưng đó là ước vậy thôi, còn tôi vẫn mong được ăn bánh chân truyền của mệ Lựu dài dài, cả thế hệ con của tôi nữa.

Theo L.Tuệ – Báo Thừa Thiên Huế

[tab:END]
Where?
[google-map-v3 width=”760″ height=”350″ zoom=”12″ maptype=”roadmap” mapalign=”center” directionhint=”true” language=”vi” poweredby=”false” maptypecontrol=”true” pancontrol=”true” zoomcontrol=”true” scalecontrol=”true” streetviewcontrol=”true” scrollwheelcontrol=”true” draggable=”true” tiltfourtyfive=”false” addmarkermashupbubble=”false” addmarkermashupbubble=”false” addmarkerlist=”Huế, Việt Nam{}1-default.png|Kim Long, Huế, Việt Nam{}1-default.png” bubbleautopan=”true” showbike=”false” showtraffic=”false” showpanoramio=”false”]